bạt hồn
Định nghĩa
- Tính từ:
- Rất sợ hãi, hoảng sợ đến mức tinh thần như bị tê liệt: "Bạt hồn" diễn tả trạng thái sợ hãi tột độ, đến mức hồn vía như bị đánh bật đi, mất hết tinh thần.
- Kinh hoàng, khiếp đảm: Cảm giác sợ hãi mãnh liệt trước một điều gì đó khủng khiếp hoặc đột ngột.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Nghe tiếng nổ lớn, mọi người đều bạt hồn chạy toán loạn. (Nghe tiếng nổ lớn, mọi người đều kinh hoàng chạy tán loạn.)
- Cảnh tượng trong căn nhà hoang khiến tôi bạt hồn, không dám bước vào. (Cảnh tượng trong căn nhà hoang khiến tôi khiếp sợ, không dám bước vào.)
- Câu chuyện ma kể lúc nửa đêm làm cả nhóm bạt hồn. (Câu chuyện ma kể lúc nửa đêm làm cả nhóm hoảng sợ.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Bạt hồn bạt vía": Một cách nói nhấn mạnh, diễn tả sự sợ hãi đến cực điểm, mất cả hồn lẫn vía.
- Lạc trong rừng sâu đêm tối, anh ta bạt hồn bạt vía. (Lạc trong rừng sâu đêm tối, anh ta sợ đến mất hồn mất vía.)
"Khiến ai đó bạt hồn": Làm cho ai đó hoảng sợ tột độ.
- Tin dữ ấy khiến cả gia đình bạt hồn. (Tin dữ ấy khiến cả gia đình hoảng sợ tột độ.)
Biến thể và từ gần giống
Bạt vía (tính từ): Cùng nghĩa với "bạt hồn", chỉ sự sợ hãi kinh hoàng.
- Tiếng hú kinh dị trong đêm làm nó bạt vía. (Tiếng hú kinh dị trong đêm làm nó khiếp đảm.)
Hoảng hồn (tính từ): Hoảng sợ, mất bình tĩnh.
- Thấy cháy, mọi người hoảng hồn gọi cứu hỏa. (Thấy cháy, mọi người hoảng hốt gọi cứu hỏa.)
Kinh hồn (tính từ): Sợ đến rụng rời, hồn xiêu phách lạc.
- Vụ tai nạn kinh hồn vẫn còn ám ảnh cô ấy. (Vụ tai nạn kinh hoàng vẫn còn ám ảnh cô ấy.)
Từ đồng nghĩa
- Khiếp đảm: Sợ hãi vô cùng.
- Kinh hoàng: Sợ hãi đến rùng mình.
- Hoảng sợ: Sợ hãi mất bình tĩnh.
- Hốt hoảng: Vội vã, cuống quýt vì sợ hãi.
Từ trái nghĩa
- Bình tĩnh: Giữ được thần trí ổn định, không sợ hãi.
- Tự tin: Tin tưởng vào bản thân, không hoảng sợ.
- Dũng cảm: Có can đảm, không sợ hãi trước nguy hiểm.
Thành ngữ liên quan
Hồn xiêu phách lạc: Hồn vía tan tác, chỉ trạng thái sợ hãi tột cùng.
- Bị truy đuổi, tên trộm chạy hồn xiêu phách lạc. (Bị truy đuổi, tên trộm chạy trong sợ hãi tột cùng.)
Sợ mất vía: Rất sợ hãi.
- Nhìn từ trên cao xuống, tôi sợ mất vía. (Nhìn từ trên cao xuống, tôi rất sợ hãi.)